Đố vui dân gian có đáp án đặc sắc

Tổng hợp hơn 300 câu đố vui dân gian là bộ tuyển tập những câu đố vui, đố mẹo thông minh, đố vui dân gian hay nhất từ dễ đến khó giúp các em học sinh, sinh viên phát triển khả năng tư duy, sáng tạo, giúp các bạn làm việc giảm được căng thẳng.
Đố vui dân gian có đáp án đặc sắc

Đố vui dân gian phần 1

Bằng cục c ứt voi
Không đấm, không xoi
Mà thành bảy lỗ.
Bằng cái đĩa, sỉa xuống ao
Ba quân thiên hà đào hoài không lên
Bằng cái đầu trâu
Bốn cái râu, hai người kéo.
Bằng cái ống lươn nuốt cả thuyền buồm
Nuốt cả ca-nô Nuốt sông, nuốt bể, nuốt hồ
Nuốt ba trái núi không no miệng nầy
Bằng cái ách, một trăm khách ngồi.
Bằng cái hạt mít, đít lại có lông
Đến ngày giỗ ông, đem ra làm thịt
Bằng cái lá đa đi xa về gần
Bằng cái nồi rang, vang làng vang xóm.
Bằng cây sào, lao vô bụi
Bằng con gà rằn, nằm lăn trong bụi
Bằng lá tre ngo ngoe dưới nước.
Bằng mảnh sành, lượn quanh hòn núi.
Bằng một bước mà bước không qua
Bằng trái cau mà đau hai bệnh.
Bằng trang cái nón cả bọn được nhờ
Bị vặn bị trói bị gài
Mà lại đội nặng, hàng ngày khổ đau.
Bốn anh cùng chung một nhà
Cùng sinh một giáp cùng ra một hình
Một anh thì đõ cống sinh
Một anh quỉ quái như tinh trong nhà
Một thì xấu nết na
Một anh ăn vụng cả nhà đều ghen
Bốn bên kín cổng cao thành
Sông không có nước, cá giành vào ra
Voi đi đến đó chẳng qua
Hai bên văn võ nghĩa mà làm sao
Bốn bên thành luỹ hiểm cao
Có một thằng trọc nhảy vào nhảy ra
Bốn bên thành quách luỹ cao
Muốn chơi con nào, nắm óc kéo ra
Bốn cột một kèo
Có lọ mắm heo, mèo bò không tới
Bốn chân đạp đất, cổ cất thượng thiên
Da bán lấy tiền, còn xương giữ lại.
Bốn con cùng ở một nhà
Được mẹ chia của tách ra mỗi nguời
Bốn o trong tỉnh mới ra
Nước da trắng toát như hoa cúc tần
Một anh công tử tần ngần
Một vòi tong tỏng như cần câu tre
Bốn ông đập đất, một ông phất cờ
Một ông vơ cỏ, một ông bỏ phân.
Ba đầu, bốn lưỡi, sáu tai
Một tên đội nón còn hai ở trần.
Ba cây sinh một quả
Ra rả toàn những hạt
Ba con, bốn lưỡi, mười chân .
Một lưng mặc áo, hai lưng ở trần

Đố vui dân gian phần 2

Ba mươi con nhốt một lồng
Mười con có mồng, hai chục con không.
Ba ông lỏng chõng, cõng bà trụ vương
Súng nổ tứ phương, Không đường mà chạy
Ba ông ngồi ghế
Một ông cậy thế
Một ông cậy thần
Một ông tần ngài
Đút vòi vô lửa
Ba thằng lỏng thỏng, cõng thằng đen thui
Ba thằng nó ở ba thôn
Đến khi nó chết nó dồn vào nhau
Ba tháng cuốn cờ bồng con đỏ
Một phen cởi giáp cứu dân đen
Bì bà bì bạch trắng bạch như cò
Ôm lưng bóp vú léo co lên giường
Buổi xuân xanh người chuộng, kẻ yêu
Càng cao danh vọng, càng nhiều gian nan
Lòng không dạ đói lang thang
Thương người quân tử hai hàng chong chong.
Bùng bình là bùng bình bầu
Cái răng ở dưới cái đầu ở trên
Cũng thành cũng quách cũng đao binh
Đoàn quân vây bọc chung quanh mấy vòng
Đương khi tập trận hoả công
Gặp cơn giông tố thành trong tối mò
Cả nhà có một bà ăn cơm hớt
Cẳng vịt, thịt gà, da trâu, đầu rắn.
Cỏng còng là cỏng còng cong
Làm cho con gái mẹ chồng tốt tươi
Lão già tuổi bảy tám mươi
Bỏ đường hoa nguyệt còn chơi cỏng còng
Cổ cao hai ngấn miệng tròn
Đói no ngày tháng bị mòn cả trôn
Của mình mình chẳng hay dùng
Người ta cẩn trọng, nằm lòng nhớ kêu
Của tôi, tôi để đầu hè
Xăm xăm anh đến anh đè mội thôi
Không cho tội lắm anh ơi
Cho rồi ướt át thân tôi thế nầy
Cái chặt không đứt, bứt không rời
Cái chi bằng cái cổ cò
Ăn ba bốn rú (núi) chẳng no cái diều
Cái chi chặt không dứt, bứt không rời.
Cái gì đầu nhọn đầu tà
Xỏ vô một cái đàn bà đều ưa
Cái gì bằng bàn tay
Mưa ba đem ba ngày không ướt
Cái gì không miệng mà kêu
Tội thì không tội, bi treo xà nhà.
Cái gì lưỡi trắng mình ơi Liếm tre tre toạc, liếm người người đau?

Cái gì lạ lắm Tên trùng một âm Nước đục, chui lầm Thì tiêu đời cá

Cái gì mà thuộc của mình Mình lại ít dùng, thiên hạ dùng luôn

Cái gì như thể khí trời Ngày đêm quanh quẩn ở nơi cạnh mình Không hương, không sắc, không hình Không hình không sắc mà mình không qua?

Đố vui dân gian phần 3

Cái hình tròn trịa, cái mặt thì to Nhồi lăn với bột, cân đo với đường.

Cái mình nho nhỏ cái mỏ nâu nâu Xuống tắm ao sâu, lên cày ruộng cạn

Cây bằng cái kim lá bằng cái quạt Cây cao cao ngất, cao quá đỉnh ngàn

Cây bên ta, lá bên ngô, Cái ngọn bằng cái bồ, Cái gốc bằng cổ tay.

Cây cao nghìn trượng Lá rụng tứ tung Nấu thì được, nướng thì không.

Cây cao nghìn trượng lưỡng cốt lưỡng bì Gió thổi ù ì, đàn kêu ộng ạnh

Cây cao vòi vọi, có đọi nước đầu

Cây chi ở trên rừng không lá, Con chi ở dưới biển có một xương, Con chi ở ngoài mương có một vảy?

Cây chi không gốc, không cành, . Chỉ có một lá ta mình trao nhau. ,

Cây chi nghiêng nghiêng, lá cũng nghiêng nghiêng, Non ăn, già bán, lấy tiền mà tiêu.

Cây chi trên rừng không lá Cá chi dưới biển không xương Con chi ngoài mương không vảy Con chi ở bụi trảy (trúc) không vi

Cây gì không lá không thân, mình vàng không rễ ở gần nhà ta?

Cây gì mới mọc thì cao, Lần lần lại thấp, cớ sao lạ kỳ.

Cây khô đem để trong nhà Chỉ có một quả chẳng già khi non

Cây khô đem cắm ở hồ Không ai tưới nước, trổ ra bông đều

Cây khô mọc rễ trên đầu Sông sâu chẳng sợ, sợ cầu bắc ngang.

Cây lăn tăn, dễ ăn khó trèo.

Cây suôn đuồn đuột Trong ruột đen thui Con nít lui cui Dấn đầu đè xuống

Cây suôn đuồn đuột trong ruột có dây

Cây suôn đuột, trong ruột đen thui, Con nít lui cui đè đầu hắn xuống.

Cây xanh xanh, lá cũng xanh xanh, Không dám nấu canh, để dành ăn sống.

Cây xanh xanh, lá xanh xanh (2) Không dám nấu canh, để dành ăn sống

Cây xanh xanh, lá xanh xanh, Bông ở trên cành, trái ở dưới đất.

Đố vui dân gian phần 4

Cây xanh, lá đỏ, hoa vàng, Hạt đen, rễ trắng, đố chàng đoán ra.

Cây xiêng xiêng lá xanh xanh Non nấu canh, già chặt bán

Chẳng giao tranh cũng đội binh Gươm trần giáo tuốt chạy quanh tứ bề Sa trường ánh lửa lập loè Lướt qua phương bác lại về phương đông

Chặt không đứt Bứt không rời Phơi không khô Chụm không cháy

Chị ơi chị ơi xích lại cho gần Cho tôi chấm chút một hàng lệ rơi

Chị kia xách nón đi đau Tôi đi kiếm thuốc lo âu cho chồng

Chịu tay bóc lột của người Thân tàn gầy guộc không lời thở than Suốt năm cuộc sống điêu tàn Sinh ra môt lũ con ngoan nối dòng

Chân đạp miền thanh địa Đầu đội mũ bình thiên Mình thì mặc áo mã tiên Ban ngày đôi ba vợ Tối nằm riêng kêu trời

Chân ra chân rết nuốt hết người ta (mọi người)

Chân vô số vảy vô kể Có hai cánh thè lè mà chẳng biết bay

Chàng áo xanh, thiếp cũng áo xanh, Rủ nhau xuống tắm bãi sông Ngân hà. Tắm rồi lại cởi áo ra Mình trắng như ngà lại đội nón xanh.

Chính giữa cây cầu, Hai đầu hai cái giếng.

Cho hay duyên nợ bởi trời, Vợ chồng một khắc chẳng rời nhau ra.

Chung chung như lá quốc kỳ Bốn góc thước thợ anh thì nhớ không Hai ngang cửa sổ song song Vừa đôi phải lứa như vợ chồng chúng ta

Có đầu mà chẳng có đuôi Có một khúc giữa cứng môi lại mềm

Có cưới có cheo

Có càng mà chẳng có chân Có hai con mắt to bằng ốc bưu

Có cánh có mỏ mà nỏ có bay Đi đêm về ngày lại chui xuống nước

Có cánh không bay mới là đời Khi thì vượt biển lúc ra khơi

Có cây mà chả có cành Có quả để dành mà cúng Tiên sư

Có cay mà chẳng có thơm Có mũi không mồm lại chẳng có tay Không mồm bà có lưỡi dài Liếm ai nấy chết, có tài mà ghê

Có con mà chẳng có cha, Có lưỡi không miệng đố là cái chi ?

Chúc các bạn vui vẻ!

Câu đố hay bạn nên xem:
Câu đố vui.
Câu đố trí tuệ.

Bài viết này hữu ích như thế nào?

Xếp hạng / 5. Số phiếu:

Chia sẻ để mọi người cùng biết nhé! ❤
Viết một bình luận